những người bạn thân

Đi tìm hạnh phúc
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ma nhập xác

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
iori_740211

avatar

Tổng số bài gửi : 97
Đến từ : Củ Chi, HCM City
Registration date : 25/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Ma nhập xác   Mon Oct 06, 2008 7:50 pm

Năm xưa có 2 cặp bạn bè với nhau! đó là Quang, Tuyết, Diễm, và Thịnh; họ đã từng bạn thân với nhau từ bậc lớp 2 cho đến khi ra trường trung học. Vào trường trung học thì Tuyết trở thành bạn gái của Quang! và Diễm thì trở thành bạn gái của Thịnh, mùa hè hôm ấy là khi trời nắng trong lành với nhịp độ khá cao là 90F; Quang có ý định là rủ Thịnh và 2 cô bạn gái đi tắm ở bãi biển ở thành phố Nha Trang. Mùa hè đã qua và mùa Thu lại về! trong lúc làm bài Thi để vào trường đại học, Diễm, và Thịnh không tìm nơi nào có thể dạy cho ngành mình ưa chuộng nên đành phải dọn xuống thành phố Quy Nhơn; 1 tuần sau Thịnh và Diễm đã tìm cho mình được một việc làm ổn định để kiếm tiền đi học.

Trong lúc vừa đi học vừa đi làm cho một công ty sản xuất xà bông! Thịnh và Diễm đã tìm cho mình một căn nhà mướn trong một khu hẻ nhỏ với giá khá rẻ, lúc đó Tuyết và Quang cũng vẫn chưa tìm cho mình một đại học nào theo ý thức; nên cũng đành phải dời xuống Quy Nhơn và đi học làm ăn. Trong lúc vừa đi học thì Quang kiếm cho mình một chỗ làm việc cho một ông chủ tiệm vàng! riêng Tuyết thì ở nhà làm đồ ăn để buôn bán ngoài chợ rẫy, một buổi chiều vào khoảng lúc 7:00 khi Quang về tới nhà thì Tuyết rất là vui mừng và hân hoan chào đón anh về; vài tháng sau trong khi có được khá tiền thì Qung và Tuyết cũng tìm được cho mình một căn nhà mướn với giá tiền hơi mắc hơn Diễm và Thịnh.

Một buổi chiều khi Thịnh đi làm về và trên đường vào con hẻm nhà của mình! từ đằng xa Thịnh thấy một gã thanh niên bước tiến tới gần mình nhưng lại đi ngược chiều với anh, càng lúc gã thanh niêm ấy đến gần mình; cuối cùng Thịnh đã nhận ra khuôn mặt gã thanh niên ấy chính là Quang. Quang đi khoảng một đoạn đường và không nhìn ngó lại! nhưng Quang lại nghe tiếng như có một giọng nói của ai đó giống như người bạn anh gọi tên mình, Quang đứng khựng lại và đăm đăm nhìn về phía đằng sau để coi gã thanh niêm gọi tên mình là ai; bất ngờ Quang vui quá vì đã tái ngộ cùng thịnh hôm đó. Lúc đầu Quang rất ngạc nhiên vì sao gã thanh niên lại biết tên anh! nhưng rồi thạnh mở lời và nói.

Thịnh: Ủa, Quang đó hả Quang?

Quang: Ủa, sao ông lại biết tên tôi

Thịnh: Trời ơi không nhớ giọng nói khuôn mặt này sao

Quang: Nghe cũng hơi quen quen, hình như có phải là......

Thịnh: Tao đây nè Quang, Thịnh đây nè trời ơi vui quá mày còn nhớ tao không.

Quang: Ôi trời ơi bây giờ tao mới nhận ra mày đó chứ! sao dạo này Diễm ra sao rồi.

Thịnh: Ừ thì Diễm với tao cũng làm ơn được thôi à! cũng làm ơn đều đều.

Thịnh, và Quang đứng lại và tiếp xúc với hỏi thăm nhau vài lời cho ra bạn bè rồi hai gã cùng đi bộ chung với nhau! đi bộ tới nhà của Thịnh, Thịnh mở cổng ra và đón Quang vào nhà mình chơi một lúc vì hôm ấy Diễm chưa đi làm về đến nhà; 1 tiếng đồng hồ sau Quang xin phép Thịnh để đi về vì sợ rằng Tuyết sẽ sốt ruột lo lắng cho anh. Thịnh tiễn Quang ra ngoài đến cửa và bắt tay nhau và hẹn cuối tuần gặp lại, tối hôm đó khi Quang về đến nhà thì anh làm mặt vui với Tuyết; Tuyết ân ái hỏi thăm thì Quang báo tin mừng rằng anh đã gặp lại Thịnh trong hàng xóm của mình. cuối tuần đó là ngày nắng trong lành và trời cũng không nóng mấy với nhịp độ là 75F! trong giờ buổi trưa khi Quang đưa Tuyết qua thăm nhà của Thịnh.

Một lát trong lúc đang phụ ban gái nấu cơm sau bếp! Thịnh bỗng nghe tiếng một gã thanh niêm gọi tên mình, anh đứng khựng lại và nhớ ra rằng mình đã mơi Quang qua nhà chơi vào ngày cuối tuần; Thịnh vội vàng để dụng cụ xuống và vội vàng chạy lên nhà rồi mở cửa cho Quang vào. Trong lúc đang ngồi nói chuyện với Quang! Thịnh gọi Diễm lên nhà và mang theo ba cốc nước trà lạnh để Thịnh Tiếp khách, khoảng 5 phút sau thì Diễm bưng một đĩa mâm với 3 cốc nước trà đá; lên tới phòng khách thì lúc đó Tuyết và Diễm rơi những giòng lệ xuống bờ môi vì đã khá lâu không được tái ngộ. Diễm đặt cái mâm lên bàn rồi hai chị em chạy lại ôm nhau! lúc đó Diễm vừa khóc vừa ôm Tuyết và nói.

Diễm: Trời ơi chị ơi! em nhớ chị quá đi à, cho đến nay chị em mình mới được gặp lại nhau.

Tuyết: Thôi đừng khóc nữa em! hôm nay chị qua thì mới hay rằng hai chị em mình trong xóm chung với nhau.

Diễm: Em không ngờ là bây giờ chị đẹp ra lắm chứ! dạo này hai bác ra sao rồi chị, từ hôm đi chị có gọi về hỏi thăm ba mẹ không chị.

Tuyết: Trời ơi em ơi! từ hôm đi đến giờ chị con chưa có thì giờ để viết thư về nhà thăm ba mẹ nữa mà.

Diễm: Thôi thì mình bỏ qua cái vụ đó đi nha! mình đi nói chuyện khác đi chị, trời ơi em quá mừng khi gặp lại chị đây à; đúng là trời thương hai chị em mình để gần gũi với nhau.

Nói xong thì Diễm và Tuyết cùng xin phép hai anh bạn trai để đi ra dạo chợ! để hai anh ở nhà nói chuyện cho thoải mái mà tiếp xúc với nhau, buổi chiều khi mặt trời buông dần xuống và cũng là đêm đầu tiên của Diễm và Tuyết tái ngộ; Diễm và Thịnh cùng mời Tuyết và Quang ở lại để dùng bữa cơm đêm đó rồi mới tiễn bạn mình về. Ăn xong thì trong lúc Diễm và Tuyết đang rửa chén ở sau bếp! Thịnh liền rủ Quang chơi bàn tiến lên với nhau vì đã lâu không được chơi bài, Thịnh rủ Quang chơi nhưng lúc này chỉ là chơi cho vui; nhưng lần tới đây sẽ cá độ tiền bạc. Tuần sau cũng vào ngày cuối tuần nhưng trời lại mưa dông bão! ngược lại lúc này Quang mời Thịnh và Diễm sang chơi để coi nhà cửa.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iori_740211

avatar

Tổng số bài gửi : 97
Đến từ : Củ Chi, HCM City
Registration date : 25/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma nhập xác   Mon Oct 06, 2008 7:50 pm

Đang trong lúc 2 chị em bạn bè rửa bát ở trong nhà bếp! Tuyết bàn bạt với Diễm rằng sẽ trồng cây chuối vì Tuyết biết rằng Diễm rất thích ngồi trong góc cây chuối lúc khi còn đi học, Diễm nghĩ bụng và cảm thấy vui vì mai mốt khi chuối mầm lên trái thì sẽ được ăn ké; lúc ấy hai chị em mỉm cười với nhau và hẹn ngày hôm sau đi trồng cây chuối. năm năm chung sống trong hàng xóm và thân thiện với nhau! lúc đó Tuyết sanh cho Quang được một cô con gái và đặt tên là Hương, khi Hương được lên vài tháng thì Tuyết đưa Hương vào nhà thờ để rửa tội nhưng chính Diễm và Thịnh là cha mẹ đỡ đầu với nhau; khi con bé Hương lên 7 tuổi thì sự bất ngờ xảy ra. Hôm đó khi Diễm và Thịnh bên nhà Quang và Tuyết chơi! Quang liền nói con xuống chào hỏi Thịnh, lúc ấy Quang nói.

Quang: Hương ơi! con chào chú đi con, ngoan nha con chào chú đi.

Hương: Con chào chú Thịnh ạ

Thịnh: Chào con, con có khoẻ không, mấy hôm nay đi học ra sao rồi.

Hương: Dạ con đi học cũng vẫn bình thương dạ.

Thịnh: Trời ơi mày có phước đó Quang à! con bé mới 5, 7 tuổi thôi mà nó nói chuyện dễ thương thật đó.

Quang: Bởi thế mà tao mới lựa chọn mày làm bố đỡ đầu của nó đấy chứ.

Buổi chiều lại buông dần xuống và ngày này qua ngày kia! cứ mỗi lần mà sau khi ăn cơm xong là nhiệm vụ của Diễm và Tuyết là dọn dẹp chén bát rồi mang xuống bết rửa chén, lần này Thịnh và Quang lại có cơ hội chơi bàn tiến lên với nhau nữa; nhưng lần này là hai bên cùng cá độ tiền bạc với nhau cho đến khi hết tiền mới được về. Một tiếng trôi qua rồi lại hai tiếng! Quang đã thắng của thịnh đến 3/4 số tiền bạc và Thịnh cũng thiếu tiền Quang khoảng độ hơn 10,000 đồng, Thịnh dự định là thôi cất bài đi và không chơi nữa vì mình đã thua 10,000 đồng với Quang rồi; trong lúc đang nghèo mạt nên mình phải dữ lại một số tiền làm ăn. Năm tháng trôi qua rất nhanh! lúc này Thịnh cũng trả lại cho Quang 1/4 số tiền còn và còn thiếu 3/4 số tiền nữa.

Một năm trôi qua! cho đến hai năm trôi qua, và cuối cùng là cho đến 5 năm trôi qua rất nhanh; 3/4 số tiền thiếu còn lại mà Thịnh chưa trả chho Quang. Quang giả vợ không có bực tức nhưng trong lòng anh có mưu kiến, Thứ tư hôm tuần đó Quang đã đi tìm một lọ thuốc trừ chuột và cất kín dưới nhà bếp của anh; cho đến hôm cuối tuần anh lại rủ Thịnh và Diễm qua nhà chơi và ăn cơm tối. Sau bưa ăn Quang lại lập lại về số tiền mà Thịnh đã nợ anh! lúc đó Thịnh gục mặt xuống và giả bộ khóc than vì nghèo đói để lấy cơ hội quên đi số tiền bạc đó, nhưng anh ngạc nhiên vì Quang khám phá ra cái mặt đểu cán của anh; Quang tức quá và lẩm bẩm chửi lộn với Thịnh được một lúc. Sau đó Tuyết và Diễm nghe hai người cãi cọ với nhau! hai chị em lên nhà cùng lúc và nói.

Tuyết: Chuyện gì đó mà hai anh cứ cãi cọ với nhau là sao vậy?

Quang: Thàng Thịnh này hôm bữa đó nó chơi bài với anh! mà nó nợ anh đến 10,000 đồng, bây giỡ nó không có trả lại anh cái số tiền nó thiếu anh; nó chỉ trả cho anh có 1/4 thôi mà giờ nó đòi quịt anh.

Diễm: Thôi đi anh Quang à! cho anh Thịnh một chút thì giờ nữa đi, hay anh muốn em trả anh bây giờ cũng được mà.

Quang: Anh không có muốn em trả chút nào gì hết! ai nợ tiền thì người đó phải trả nợm, chứ không có cái vụ trả giùm gì hết nghe chưa.

Tuyết: Thôi Diễm ơi hay em đi lên lầu ru cho con Hương ngủ giùm chị đi.

Càng nghe hai người cãi cọ với nhau! thì Diễm và Tuyết càng thêm đau buồn và nhức đầu, Tuyết và Diễm rủ nhau lên lầu và vào buồng và ru bé Hương cho ngủ ngon giấc; bé được ngủ một giấc thì đúng lúc Diễm và Thịnh phải đi về ngủ và sáng dậy sớm đi làm. Một tuần nữa trôi qua nhưng lần này là vào ngày chủ nhật! Quang cố tình quên đi về những cái điều cãi cọ của giữa anh và Thịnh, lần này Quang không cãi cọ với Thịnh nữa và dùng mưu tánh của anh; hôm đó anh mời Thịnh qua để dùng bữa cơm cuối cùng của Diễm và Tuyết. Ăn cơm xong anh không chơi bài hay chửi lộn với Thịnh nữa! lần này anh mơi Thịnh và Diễm một cốc nước trà nóng, trong khi làm nước trà dưới nhà bếp; Quang đã lén Tuyết và bỏ nước giệt chuột vào trong nước của Diễm.

Uống trà xong thì Quang vội vàng tiễn Thịnh ra về để cho Tuyết khỏi thấy là Diễm sẽ chết trong nhà anh! buổi đêm hôm đó vào khoảng lúc 12:00 trong lúc mọi người ngủ giấc say thăm thẳm của nửa đêm về sáng, Thịnh cảm thấy cái gì ướt át trên chiếc gối của mình; sáng hôm sau khi Thịnh đắng răng xong và vào phòng lại để gọi Diễm dậy lo cơm cho anh đi làm.
Thịnh thừa nhận rằng cứ mỗi lần mà Diễm đi ngủ thì thường xuyên hay đắp tấm chăn kín khít trên đầu! Thịnh mặc đồ xong và vỗ vai Diễm để dậy, cứ như thường lệ là cô hay thức giấc sớm hơn anh để lo cơm nước đi làm; bất ngờ hôm nay khi anh dở tấm chăn ra thì thấy nước dãi từ trong miệng của diễm chảy ra.

Nhìn mặt Diễm xanh như tàu lá chuối và người lạnh toát! Thịnh sợ hãi quá và chạy vọt xuống nhà và mở cửa sách xe đi làm, hôm nay Thịnh không mang đồ ăn đi làm nhưng lúc mở xửa nhà ra; thì anh thấy một tấm giấy trắng ngay trước cửa anh và nói. "Thịnh, mày đã nợ tiền tao quá nhiều năm nay! tao đòi nợ mày không trả, tao lấy cách này để trả thù; tào đã giết con Diễm bạn gái của mày Quang". Thịnh vừa lái xe và vừa khóc nức nở vì Diễm đã bị chết đau đớn! tới sở làm thì anh nghe rằng Quang đã nghỉ việc và đi làm chỗ khác cách xa nhà khoảng 15 phút đồng hồ, buổi chiều hôm đó khi Thịnh đi làm về và cũng là giờ của Tuyết đi chợ; Thịnh đứng ngoài đầu ngõ và chờ đến khi Quang quẹo xe vào. Thịnh nhào vô và **c vài cái vào mặt Quang rồi nói.

Thịnh: Này thằng kia! tao sao mày láo cá thế vạy mày, mày không cho thơi gian tao mà bây giờ mày giết bạn gái tao là sao hả; mày có muốn chết không vậy hả.

Quang: Tao muốn làm cái gì thì kệ tao! mày không cần phải xía cái tay bẩn thỉu của mày vô làm gì, tránh ra chỗ khác cho tao đi về cái coi.

Thịnh: Tao không tránh thì bây giờ mày làm cái gì được tao chứ hả.

Quang: Mày mà không đi thì tao sẽ đánh mày đó! bây giờ tao đi về đây.

Thịnh: Ê cái thằng kia! tao phải đánh mày cho đến khi trấn thương sọ não để trả thù cho con Diễm.

Quang: Con Diễm là con Diễm! ai biểu mày không trả tiền cho tao thì mày đáng cái mớ đời mày đi.

Thịnh về nhà hôm ấy và vội vàng đi mua quan tài và lo đám tang cho Diễm! 3 ngày kế tiếp vào lúc buổi chiều, đám ma hôm ấy trời u ám lạ lùng, mây đen che kím bầu trời; và gió phù phù thổi. Cứ mỗi lần 5 phút sau là có sấm chớp và nổ đì đùng! mọi người trong xóm đều tiễn đưa Diễm ra nghĩa trang, gia đình Diễm thì không kịp đi đám tang nhưng có một ông hàng xóm đi đầu cầm tấm ảnh của Diễm; hôm ấy Tuyết và Quang cũng đi theo sau chiếc xe chở quan tài. Trong lúc đang làm lễ ngoài nghĩa trang! con bé Hương giựt áo mẹ và chỉ chỏ về phía đằng sau ông cha sở, Tuyết vừa khóc vừa nhìn xuống con mình và khuyên nó không phá mẹ nữa; một lát
trước khi quan tài được thả xuống lòng đất.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iori_740211

avatar

Tổng số bài gửi : 97
Đến từ : Củ Chi, HCM City
Registration date : 25/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma nhập xác   Mon Oct 06, 2008 7:50 pm

Tuyết cảm thấy như có một cơn gió lạnh lùng ngay tai mình! trong lúc đó Tuyết lại nghe tiếng gì lạ lạ nói rằng, "Em chết rồi chị ơi, em đã chết rồi"; Tuyết nhìn xung quanh nghĩa trang âm u nhưng chẳng thấy bóng ai lạ lùng nhưng chỉ thấy những người có khăn trắng quàng trên đầu đứng đằng sau mình thôi. Đắp mộ xong mọi người đều rủ nhau ra về và tất cả đều hẹn tụ lại với nhau ở nhà Thịnh! tối đó khi bầu trời trong lành và sao sáng đầy trời, Quang cảm thấy mệt trong người vì buổi sáng phải dậy sớm để lo đi đám tang; Quang cũng đành phải cho phép mẹ con Tuyết và Hương qua nhà Thịnh để thắp nhang hương cho Diễm. Khuya hôm đó khi mọi người ra về và cũng là giờ Tuyết với bé Hương đi ngủ! 1 giờ sáng trong lúc đang ngủ thì bóng hồn của Diễm hiện về ngay cửa sổ và nói.

Hồn Ma: Chị Tuyết ơi! em nhớ chị quá, sao chị nỡ bỏ em

Tuyết: Diễm, Diễm hả em, em ở đâu rồi.

Hồn Ma: Em đã chết rồi chị ơi! chị hãy lo lắng cho con Hương giùm em

Tuyết: Diễm à em đừng làm chị sợ mà em.

Quang: Ngủ đi làm gì mà cứ lẩm bẩm mãi vậy nè! nó chết rồi mà còn nói chuyện với nó nữa sao, người chết rồi đâu bao giờ hiện hồn về bao giờ đâu; thôi đi ngủ lại đi em để sáng mai anh đi làm.

Tuyết: Thôi anh ngủ lại đi nha! chắc em đang nằm mơ cho nên nói vậy thôi.

Quang tạp lưỡi một lần nữa và nằm ngủ từ đêm tới sáng! sáng hôm sau khi Quang thức giấc và xuống nhà bếp rồi uống một cóc nước trà nóng rồi mới đi đánh răng, Quang hôn vợ mình buổi sáng và xin lỗi vì tối hôm qua anh đã chửi rủa Tuyết; 1 lát sau khi bé Hương dậy và sửa soạn đi học cho đến trưa mới về. Lúc bé Hương xuống nhà bếp thì tình cờ hỏi thăm mẹ rằng vì sao tối hôm qua mẹ đang nói chuyện với ai! một lòng Tuyết sợ rằng sau này bé Hương sẽ bị ảnh hưởng bởi ma quái, hơn nữa Hương nó cũng còn nhỏ nên Tuyết đành nói mình nằm mơ; ngày sau đó Tuyết làm đồ ăn cho con rồi nằm nghỉ cho đến trưa mới nấu đồ ăn cho bé Hương về học ăn. Trong lúc nằm xuống nghỉ ngơi trên chiếc võng đong đưa qua lại để dễ ngủ.

Ngủ được một giấc ngon lành thì Tuyết lại có một giấc chiêm bao ác độc! trong giấc mơ của Tuyết thì thấy trong nhà mình từ đâu ở vách tường trong góc nhà lại có một vùng máu chảy ra, nhưng Tuyết cũng chẳng biết tại sao vùng máu đó không có từ trước đến nay; Tuyết la lên (ahhhhhhhhhhhhhhh) rồi tỉnh giấc và không ngủ được nữa. Tuyết thức giấc và đăm đăm nhìn về phía vách tường mình đã mơ! từ đâu ra Tuyết lại thấy một cái nước gì đỏ đỏ trên trần nhà chảy xuống, nhìn kỹ lại thì Tuyết mới thấy những gì mình đà mơ qua lúc hồi nãy là có thật; Tuyết sợ quá và ngồi co chân lại và không nói lên tiếng nào và chờ đến tối khi Quang về rồi kể cho anh nghe. Tối hôm đó Tuyết vừa ăn cơm vừa khóc! Quang thấy tội nghiệp và hỏi.

Quang: Cái gì mà em khóc vậy em! có muốn kể lại cho anh nghe không, nói cho anh biết đi em; có gì lạ lùng thế vậy nè.

Tuyết: Thôi anh à! con mình nó đang ở đây thì em không muốn kể lại đâu.

Quang: Vậy thôi lát nữa trước khi đi ngủ em kể lại cho anh biết nha

Tuyết: Ừ vậy cũng được hay thôi mình quên tiệt đi vụ đó nha

Hương: Hôm bữa khi mẹ ở ngoài nghĩa địa! sao mẹ lại sợ hãi vậy mẹ?

Tuyết: Mẹ đâu có sợ hãi gì đâu con! hay chắc mẹ đang mơ màng cái gì đó mà.

Trong bóng đêm mịt mù lúc đó khoảng 12:00 đêm thăm thẳm của nửa đêm về sáng! bé Hương cảm thấy cái tấm chăn của mình như có ai kéo nó lên, trong lúc đó bé cảm thấy như có cơn gió lành lạnh nhưng nó cũng vẫn không rõ là chuyện gì; ngay sau đó trong khi Quang đang ngủ giấc say thăm thẳm của nửa đêm về sáng. Bỗng anh cảm thấy cái gì nhột nhột ngay trên mặt mình! Quang mở khé mắt ra và nhìn xuống thân người thì thấy trên người mình đây là dán bọ đi xung quanh tấm chăn; Quang la lên (ahhhhhhhhhhh) và vội vàng lấy tay hất những con dán trên người mình xuống. trong lúc hất dán trên người xuống thì bỗng anh và Tuyết nghe tiếng la hét của con mình.

Tuyết vội vàng chạy qua buồng của bé Hương thì thấy những đồ chơi búp bê của nó tự động từ trong rổ đứng dậy đi ra! nhưng rồi khi Quang chạy qua bên buồng con bé Hương thì thấy có những cây nên trên bàn thờ như bật ngọn lửa lên như có một ai đó đót nó, một lát sau nó lại tắt đi nhưng không ai **ng trạm vào nó cả; ngay sau đó cây nến tự động phóng từ bàn thờ mạnh vào mặt anh. Quang vội vàng chạy vào buồng mình để lấy sách công giáo để đọc kinh đuổi ma quỷ! bỗng anh thấy linh hồn của Diễm hiện về với anh và làm anh nhức đầu, Quang dơ cuốn sách lên vào mặt của Diễm rồi hồn Diễm bỗng biến mất. Hai giờ khuya hôm đó! Tuyết nhớ về Diễm và không ngủ được.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iori_740211

avatar

Tổng số bài gửi : 97
Đến từ : Củ Chi, HCM City
Registration date : 25/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ma nhập xác   Mon Oct 06, 2008 7:51 pm

Tuyết khẽ vặt màn và đăm đăm nhìn ra cửa sổ về phía cây chuối! Tuyết giật mình vì thấy rằng có một người con gái tóc dài ngang vai, mặc áo ngủ trắng, và thân người thon thon nhìn giống như Diễm đang đong đưa trên cành chuối. Tuyết dụi mắt và nhìn lại thì không còn thấy bóng người con gái đó đâu hết! ngay sau đó Tuyết cảm thấy như có một ai đó đứng đăm đăm nhìn mình về phía đằng sau, lúc đó sấm xét lại đánh đi đùng thì bỗng Tuyết lại thấy Diễm hiện về, lần này nguyên thân thể của Diễm biến thành cục lửa khá lớn trước mặt Tuyết; rồi mạnh tay đẩy Tuyết vào sát vách tường. Ngay sau đó Tuyết cảm thấy như có một bài tay lành lạnh bóp chặt cổ của mình. Quang Giật mình và tỉnh dậy rồi hỏi.

Quang: Tuyết, Tuyết à em có sao không vậy em

Tuyết: Tại sao anh phải giết tôi hả! tại sao vậy hả, tại sao ông nói cho tôi nghe coi.

Quang: Anh có giết em đâu mà em nói gì kỳ lạ vậy nè! sao hôm nay cái giọng của em cũng kỳ kỳ nữa.

Tuyết: Tôi không phải là chị tuyết đâu! ông là con người độc ác vô nhân vô nghĩa, tôi đã nhập vào xác chị Tuyết để trà thù ông.

Quang: Diễm, Diễm, Diễm hả em! đừng có về nữa làm anh sợ hãi quá; anh có lỗi với em mà tuối xin đừng hiện về với anh nữa mà anh sẽ thắp nhang hương cho em mà.

Tuyết nhảy lên người Quang và bóp cổ anh cho đến khi nghạt thở! lúc Quang chết đi thì Diễm ra khỏi thân xác của Tuyết và sẽ không trở về ám ảnh Tuyết nữa, nhưng Diễm lại đe doạ với Tuyết rằng Tuyết phải trả nợ nguyên một đời của cô và làm đám cưới gấp với anh Thịnh; nhưng bằng không thì cô sẽ nhập vào thân xác của Tuyết lần thứ hai. Nhưng lần sau này sẽ hại Tuyết cho đến hết đời. Vài ngày sau đó! đám ma Quang hôm ấy trời cũng u ám lạ lùng như hôm bữa cái ngày đưa tiễn Diễm ra nghĩa trang, trong lúc mọi người đang đọc kinh cho Quang thì bỗng mọi người thấy một cú sấm xét đánh xuống một cây lớn lao; mọi người kỹ về phía bóng cây đó thì linh hồn của Diễm và Quang hiện ra một lần cuối cùng.

Hôm biết có phải là đền đáp lễ cưới của Tuyết và Thịnh hôm đó không! nhưng quả nhiên từ đó Diễm không còn hiện hồn về phá hoại Tuyết nữa, nhưng chỉ đôi khi Quang hay hiện hồn về thăm vợ con rồi biến mất; Tuyết nghĩ ra một điều cho chắc ăn là phải gọi cha sở về làm phép thánh xung quanh nhà trước khi trao lại cho chủ nhân. Không biết có phải là lễ phép lạ hôm bữa đó không! nhưng vài tháng sau khi dọn nhà thì có một người nữa cũng đi mướn nhà của Tuyết, bỗng mỗi đêm họ nghe thấy mùi hương hoa của hoa anh đào; từ đó linh hồn của Quang, và Diễm cũng không còn về với Tuyết nữa. Tuyết và Thịnh cố tình quên đi những chuyện dĩ vãng và làm lại cuộc đời mới hạnh phúc.

Riêng bé Hương thì lên lớp 4 và không còn thấy sợ hãi và đã quên tiệt cô Diễm đi! nhưng cũng có thỉnh thoảng Hương lại lấy tấm hình của ba nó ra và nhìn vài đôi phút, cũng có thỉnh thoảng nó thắp nhang hương cho bố và cho cô Diễm trước khi đi ngủ ban đêm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ma nhập xác   

Về Đầu Trang Go down
 
Ma nhập xác
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
những người bạn thân :: Truyện các loại-
Chuyển đến